Bảo là ngủ mà lại chả ngủ được. Vùng dậy viết tiếp cho Ngố vậy. Vô tình khi lướt qua site của mình, Lư đọc được bài viết Thảo viết cho Lư. Tự nhiên cảm thấy có lỗi với 1 vài người và Lư lại càng nhớ NGố hơn.
http://www.giadinhviet.xyz/2016/03/hay-cho-em-nham-mat-khi-anh-en.html
"
Tình cờ nhìn thấy anh trong ánh nắng vàng rực rỡ của mùa hè nhưng phải đến tận mùa đông, khi những tia nắng ấm áp nhường chỗ cho cơn gió đông lạnh se buốt, anh mới xuất hiện trước mắt em. Có lẽ chính vì thế mà trong lòng em luôn thường trực cảm giác mâu thuẫn, giữa những ấm áp của một vài tia nắng còn sót lại và cái lạnh tê tái nơi bàn tay cho dù em có mặc ấm đến cỡ nào. Sự chuyển đổi cảm giác đột ngột khiến em lo sợ, hoài nghi, chơi vơi. Vì thế nên em đã chọn cách nhắm mắt khi anh đến…
Nhắm mắt lại, em cảm thấy mình an toàn vì không sợ bị anh nhìn thấu tâm can. Khi ấy, em có thể thỏa sức vùng vẫy trong thế giới của riêng mình. Trong thế giới đó, em thấy lòng ấm áp lạ thường khi được tặng một chiếc bánh. Đâu đó trong quán trà nhỏ, có bóng dáng một người con trai đang an nhiên đọc sách. Cảnh tượng ấy thật yên bình biết bao! Người con trai xuất hiện trong giấc mơ, dắt tay em đi qua cánh đồng lau tuyệt đẹp. Người ấy cõng em một đoạn khi em khóc rồi nhẹ nhàng đặt em xuống, khẽ nói: "Đến nơi rồi cô bé! Anh chỉ dắt em được đến đoạn này, em phải tự mình đi thôi!" Nhắm mắt lại, trong màn đêm yên tĩnh, em nghe được nhịp đập trái tim mình hòa vào những lời ca tạo nên một bản nhạc lãng mạn, buồn da diết. Em ích kỷ muốn thời gian dừng lại. Em sẽ cẩn thận cất đoạn ký ức tuyệt đẹp ấy cho riêng mình.
Mở mắt ra, em thấy một người con trai mặc áo xanh đang ngồi bên cửa sổ, ánh mắt hướng về xa xăm. Đó là cả một thế giới em chưa lần nào dám đặt chân đến. Những lời nói dối ngọt ngào trong quá khứ thôi thúc bước chân em chậm lại. Em lo sợ rằng chỉ cần mình nông nổi cất bước chân chạy lại phía trước, ánh mặt trời ấm áp của mùa đông sẽ mất đi. Mưa mùa đông vẫn cứ thế rơi, bàn tay em vẫn lạnh cóng. Em sợ những giọt mưa làm ướt nhòe kỉ niệm, sợ chạm đôi bàn tay khiến anh thấy lạnh lẽo, cô đơn.
Nếu chẳng thể làm tia nắng ấm áp, xua tan đi băng giá của mùa đông trong lòng anh thì hãy để em nhắm mắt lại mỗi khi anh đến. Bởi khi ấy, em thực sự thấy ấm áp và hạnh phúc.
Nhắm mắt lại và cảm nhận…chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ rồi. Cảm ơn anh đã trở thành những tia nắng trong lòng em giữa mùa đông lạnh giá này!
"
Lư đã từng kể cho Ngố nghe chuyện lúc trước khi thích Ngố, Lư rất thích đi reo rắc niềm hy vọng cho nhiều người đúng không? Lư cũng kể với Ngố chuyện lừa tình Thảo đúng hem? Tự nhiên khi đọc xong những dòng này của Thảo, dù nó đã trôi đi cách đây hơn 2 tháng, tự nhiên Lư lại cảm thấy hơi có lỗi với người ta. và Lư lại càng muốn chạy đến bên Ngố, để được thấy Ngố cười. Chả hiểu sao lại vậy, chắc lên cơn đây mà
Trước đây, Lư quen sống 1 mình, hơi chút bất cần, lạnh lùng, ít nói. Tuy vậy thôi nhưng chém gió dẻo kẹo cực, mục đích xấu không có, nhưng toàn muốn reo rắc hy vọng cho các cô gái. Lư tệ lắm đúng không? Nhưng chả hiểu sao, Khi Lư ở gần Ngố, lại chả dẻo kẹo j được, chắc bị bắt vía. Đù má. Chết toi. Thôi lại phải đi ngủ vậy. Chỉ chém gió đến đây thôi. Title rõ hay mà kể lại đi đâu đâu ấy. Kệ =)))) Ngủ đây



0 nhận xét:
Đăng nhận xét